Bài dự thi số 01: “50 NĂM TỎA SÁNG – HÀNH TRÌNH CỦA YÊU THƯƠNG VÀ TRI THỨC”
Lượt xem:
Bài dự thi số 01: “50 NĂM TỎA SÁNG – HÀNH TRÌNH CỦA YÊU THƯƠNG VÀ TRI THỨC”
Tác giả: Nông Như Ngọc – Lớp 10a5 – Niên khóa 2025 – 2028
‘‘Một ngọn đèn toả ra tất cả các ngọn đèn khác, và cuối cùng tất cả ngọn đèn đều sáng”. Có những giá trị trong cuộc đời khi ta còn nhỏ thường xem là điều hiển nhiên, nhưng khi trưởng thành mới thấu hiểu đó là ân tình sâu nặng. Với em, thầy cô và mái trường PTDTNT THPT N’Trang Lơng chính là món quà vô giá như thế. Trong không khí đón chào lễ kỉ niệm 50 năm thành lập trường, trong em dâng lên nhiều cảm xúc sâu lắng. Năm mươi năm qua là chặng đường đầy ý nghĩa, ghi dấu bao câu chuyện về tri thức, sự tận tụy và những ước mơ được chắp cánh.
Ngày đầu bước chân vào trường, em chỉ là một đứa học trò nhỏ bé, rụt rè giữa bao điều mới lạ. Xa gia đình, xa vòng tay quen thuộc của cha mẹ, em đã từng thấy lòng mình chênh chao như chiếc lá giữa gió. Nhưng chính thầy cô và mái trường đã dang rộng vòng tay đón em, nhẹ nhàng xoa dịu những bỡ ngỡ đầu đời ấy. Từ những lời hỏi han ân cần, những buổi sinh hoạt tập thể ấm áp, em dần nhận ra: nơi đây không hề lạnh lẽo như em từng lo sợ, mà ngược lại, chan chứa tình thương. Mái trường PTDTNT THPT N’Trang Lơng không chỉ là nơi truyền đạt tri thức, mà còn là chiếc nôi nuôi dưỡng tâm hồn. Ở đó, từng bài giảng không đơn thuần là những công thức, định lý hay áng văn; đó còn là những bài học về nhân cách, về lòng bao dung và sự kiên trì. Thầy cô giống như những người gieo hạt. Hạt giống tri thức được gieo xuống mảnh đất tâm hồn non trẻ, âm thầm nảy mầm qua năm tháng. Có khi, chúng em vô tâm, chưa hiểu hết tấm lòng của thầy cô; nhưng chính sự bao dung và tận tụy ấy đã giúp chúng em dần trưởng thành. Mái trường nội trú còn dạy em biết yêu thương và sẻ chia. Sống xa nhà, chúng em học cách tự lập: tự giặt giũ, tự sắp xếp thời gian, tự chịu trách nhiệm cho hành động của mình. Những bữa cơm tập thể, những buổi lao động chung, những lần cùng nhau ôn bài trước kỳ thi… tất cả đã kết nối chúng em thành một gia đình. Ở đó, em học được cách lắng nghe, cách thấu hiểu và cả cách tha thứ. Chính môi trường ấy đã rèn giũa em từ một đứa trẻ phụ thuộc trở thành một học sinh biết suy nghĩ và có ước mơ rõ ràng. Mái trường còn là nơi cất giữ thanh xuân trong trẻo nhất của mỗi người. Tiếng trống trường vang lên mỗi sáng như nhịp đập quen thuộc của tuổi học trò. Hàng cây, ô cửa lớp, bảng đen, phấn trắng… tất cả đã trở thành một phần ký ức không thể phai mờ. Ở đó, chúng em học được cách sẻ chia cùng bạn bè, học được sự đoàn kết và trách nhiệm. Chính môi trường ấy đã rèn luyện cho em sự tự tin và bản lĩnh để bước ra thế giới rộng lớn hơn. Khi nhìn lại chặng đường đã qua, em hiểu rằng những thành quả mình đạt được không phải tự nhiên mà có. Đó là kết tinh của bao giọt mồ hôi thầm lặng nơi bục giảng, của những đêm thầy cô miệt mài soạn bài, của sự kiên nhẫn và tình yêu thương vô điều kiện. Càng lớn, em lại càng nhận ra giá trị sâu sắc của cuộc sống, càng muốn thời gian trôi chậm lại, vì em biết qua khoảng thời gian thanh xuân cấp ba này sẽ không là những cô cậu học sinh được bao bọc trong vòng tay của cha mẹ và thầy cô. Để rồi nhìn lại, tất cả sẽ chỉ còn là những kí ức đẹp mà cả đời người có muốn cũng không thể quay lại được. Có ai đó đã từng nói rằng: “Thời gian không đo bằng năm tháng, mà đo bằng những dấu ấn để lại trong tim người.” Nếu vậy, năm mươi năm hình thành và phát triển của mái trường thân yêu chính là năm mươi năm của biết bao dấu ấn sâu đậm, của những chuyến đò lặng lẽ cập bến tri thức, của những thế hệ học trò trưởng thành từ vòng tay yêu thương và nghiêm khắc của thầy cô. Trong không khí trang trọng và tự hào chuẩn bị cho lễ kỉ niệm 50 năm thành lập trường, lòng em dâng lên niềm xúc động khó tả – một niềm biết ơn thiêng liêng dành cho thầy cô và mái trường đã cho em được như ngày hôm nay. Nếu năm mươi năm qua là bản trường ca của những hi sinh thầm lặng và những thành tựu đáng tự hào, thì hôm nay chính là một nốt nhạc lắng sâu để mỗi chúng ta nhìn lại và tri ân.
Một đời người – một dòng sông.
Mấy ai làm kẻ đứng trông bên bờ.
Muốn qua sông phải lụy đò,
Đường đời muốn bước cậy nhờ người ta.
Mỗi khi những câu thơ ấy vang lên trong tâm trí, lòng em lại dâng trào niềm biết ơn sâu sắc đối với thầy cô và mái trường thân yêu. Đặc biệt, trong dấu mốc 50 năm thành lập trường – một hành trình nửa thế kỷ đầy tự hào và vinh quang – em càng thấm thía hơn công lao to lớn của bao thế hệ thầy cô đã âm thầm cống hiến, vun đắp nên truyền thống tốt đẹp hôm nay./.

