Bài dự thi số 08: “TRƯỜNG THPT DÂN TỘC NỘI TRÚ N’TRANG LƠNG – NƠI TUỔI 15 BẮT ĐẦU”

Lượt xem:

Đọc bài viết

Bài dự thi số 08: “TRƯỜNG THPT DÂN TỘC NỘI TRÚ N’TRANG LƠNG – NƠI TUỔI 15 BẮT ĐẦU”

Tác giả: H Xíu Hmok – 12A2 (Niên khóa 2006 – 2009)
Phóng viên Đài Tiếng nói Việt Nam thường trú tại Tây Nguyên


Trong mỗi chúng ta, ai cũng có những đoạn ký ức không thể gọi tên mà vẫn luôn hiện hữu, chỉ cần chạm nhẹ là ùa về nguyên vẹn. Với tôi, đó là những năm tháng vô tư dưới mái nhà nội trú – Trường THPT Dân tộc Nội trú N’Trang Lơng, nơi hành trình tuổi 15 non nớt của tôi bắt đầu.
Năm ấy, tôi là một trong 150 học sinh của niên khóa 2006–2009. Niềm vui theo tôi suốt quãng đường rời nhà, xen lẫn chút bỡ ngỡ khi bước vào một môi trường hoàn toàn mới. Khu nội trú khi ấy còn giản dị. Dãy nhà hai tầng nhìn ra sân, nơi những cây hoa móng bò mỗi mùa lại tím rực một góc trời.
Căn phòng 109 với 4 chiếc giường tầng, 7 con người xa lạ. Chúng tôi đến từ nhiều dân tộc khác nhau, mang theo những giọng nói, phong tục, thói quen riêng. Những ngày đầu còn rụt rè, ít nói. Rồi chẳng biết từ lúc nào, những khoảng cách ấy tan đi, để lại sự thân thiết như chị em trong một gia đình. Có lẽ, chính môi trường nội trú đã âm thầm làm nên điều đó.
Cuộc sống khi ấy gói gọn trong một không gian nhỏ, nhưng lại mở ra một thế giới rất rộng. Ở đó, chúng tôi học cách tự chăm sóc bản thân, tự sắp xếp từng giờ trong ngày, tự chịu trách nhiệm với việc học của mình. Không còn cha mẹ bên cạnh, mỗi đứa phải tự lớn lên theo cách của riêng mình, đôi khi bằng những giọt nước mắt nhớ nhà lặng lẽ trong đêm, đôi khi bằng những lần tự nhủ phải mạnh mẽ hơn. Nhưng cũng chính ở đó, chúng tôi học được cách ở bên nhau.
Tôi vẫn nhớ những buổi tối, khi câu chuyện trong phòng không chỉ là bài vở, mà còn là nỗi nhớ nhà, là những ước mơ hay một kỷ niệm nào đó. Nhớ những ngày cuối tuần, khi có người thân lên thăm, mang theo những món ăn giản dị từ quê. Có khi là hộp canh cà đắng, lá mì xào cá khô, khi là chiếc bánh khảo, bánh chưng hay món ăn truyền thống của một dân tộc nào đó. Tất cả được mở ra giữa căn phòng nhỏ, rồi chia đều, rồi cười nói. Những hương vị ấy, đến bây giờ, vẫn còn nguyên vẹn trong ký ức.
N’Trang Lơng không chỉ cho tôi kiến thức, mà cho tôi cơ hội chạm vào sự đa dạng của văn hóa. Chúng tôi học tiếng của nhau, tìm hiểu phong tục của nhau, và học cách tôn trọng những khác biệt. Đó là điều mà không phải lớp học nào cũng có thể mang lại.
Và trong hành trình trưởng thành ấy, thầy cô luôn ở đó một cách lặng lẽ mà bền bỉ.
Những buổi tối kiểm tra giờ tự học, những lần hỏi han xem đứa nào ốm, đứa nào buồn. Những ngày cận thi, thầy cô đi từng phòng nhắc giờ giấc. Hồi đó, chúng tôi có thói quen tích trữ nến. Khi hết giờ điện, ánh nến lập lòe soi những trang vở, đứa nào cũng cúi đầu học, có khi ngủ quên lúc nào không hay. Và cũng chính lúc ấy, thầy cô quản sinh lại nhẹ nhàng xuất hiện, nhắc nhở, không chỉ vì kỷ luật, mà còn vì sự an toàn cho chúng tôi. Những điều nhỏ bé ấy, khi còn ở trong đó, có thể chưa hiểu hết. Nhưng khi đi qua rồi, mới thấy đó là sự chăm lo rất đỗi tận tụy.
​ Với tôi, may mắn còn là được học cùng những người bạn chăm chỉ, và được gặp một cô giáo chủ nhiệm luôn dõi theo từng bước đi của học trò. Không chỉ trong những năm phổ thông, mà cả sau này, khi tôi tốt nghiệp đại học, đi tìm việc, cô vẫn là người bên cạnh, cho tôi lời khuyên, sự động viên, và cả niềm tin vào chính mình.
​ Thời gian trôi đi, mái trường cũng đổi thay. Những dãy phòng học mới khang trang hơn. Khu nội trú rộng rãi, đầy đủ hơn. Sân trường xanh hơn. Khi trở lại sau nhiều năm, tôi đã đứng lặng rất lâu giữa khoảng sân quen thuộc. Những gương mặt học sinh hôm nay rạng rỡ trong màu áo sắc phục, ánh mắt sáng lên những ước mơ. Tôi chợt thấy lại chính mình của ngày ấy, cũng từng đứng ở đó, cũng từng mang trong tim những khát vọng đầu đời.
Thấm thoát đã hai thập kỷ đi qua. Ngày tôi vào học, trường vừa tròn 30 năm. Và hôm nay, khi mái trường chạm mốc 50 năm, tôi nhận ra mình đã đi cùng một phần hành trình ấy, dù rất nhỏ bé.
Nửa thế kỷ, một chặng đường đủ dài để khẳng định một giá trị. Từ những ngày đầu còn nhiều thiếu thốn, Trường THPT Dân tộc Nội trú N’Trang Lơng đã từng bước trở thành nơi chắp cánh cho biết bao thế hệ học sinh. Từ đây, những cô cậu học trò năm nào đã trưởng thành, đi đến nhiều nơi, làm nhiều công việc khác nhau. Có người trở về quê hương, có người tiếp tục hành trình ở những miền đất mới. Nhưng ở đâu, họ cũng mang theo một điểm chung: dấu ấn của mái trường này.
Tôi từng nhiều lần bất ngờ khi gặp lại một người xa lạ, chỉ qua một câu giới thiệu: “Tôi cũng học N’Trang Lơng”. Khoảnh khắc ấy, khoảng cách dường như không còn. Thay vào đó là sự gần gũi rất tự nhiên, như thể chúng tôi đã quen nhau từ rất lâu. Có lẽ, đó chính là sợi dây vô hình mà mái trường đã tạo nên.
Với tôi, N’Trang Lơng không chỉ là ký ức. Đó là một phần nền tảng, là nơi giúp tôi hiểu giá trị của sự kiên trì, của kỷ luật, của tình người. Là nơi mỗi khi nhớ về, tôi lại thấy mình bình tĩnh hơn giữa những bộn bề cuộc sống.
Kỷ niệm 50 năm không chỉ là dịp để nhìn lại, mà còn là một lời nhắc. Nhắc mỗi cựu học sinh như tôi tự hỏi: mình đã sống và làm việc như thế nào để xứng đáng với những năm tháng đã qua? Những hy sinh thầm lặng của thầy cô có được tiếp nối bằng sự nỗ lực của chúng tôi hôm nay hay chưa?
Và mỗi lần tự hỏi, tôi lại thấy mình cần cố gắng thêm một chút.
Xin được gửi lời tri ân sâu sắc tới các thầy cô, những người đã âm thầm đặt nền móng cho bao thế hệ. Chúc các em học sinh hôm nay giữ vững ước mơ, trân trọng từng ngày dưới mái trường thân yêu. Và chúc cho Trường THPT Dân tộc Nội trú N’Trang Lơng tiếp tục vững vàng trên hành trình phía trước, tiếp tục thắp sáng niềm tin, như cách ngôi trường đã làm suốt 50 năm qua.