Bài dự thi số 07: “MỘT ĐỜI GẮN BÓ – MỘT MÁI TRƯỜNG YÊU THƯƠNG”
Lượt xem:
Bài dự thi số 07: “MỘT ĐỜI GẮN BÓ – MỘT MÁI TRƯỜNG YÊU THƯƠNG”
Tác giả: Cô Niê Khánh Hà – Phó Hiệu Trưởng Nhà Trường
Có những nơi đi qua chỉ là kỷ niệm. Nhưng có những nơi càng đi xa lại càng trở về – bằng ký ức, bằng yêu thương, và bằng cả cuộc đời gắn bó. Với tôi, mái trường này không chỉ là nơi đã từng học tập, mà còn là nơi nuôi dưỡng, rèn giũa và cho tôi cơ hội được trưởng thành, cống hiến và sống trọn với nghề.
Tôi là một cựu học sinh của trường những năm 1995–1998 – một giai đoạn mà điều kiện cơ sở vật chất còn vô vàn thiếu thốn. Nhưng có lẽ chính trong cái thiếu thốn ấy, chúng tôi lại có được những ký ức đầy ắp yêu thương mà suốt đời không thể nào quên.
Đó là những buổi trưa mùa khô, khi nước giếng cạn kiệt, cả lũ học trò rủ nhau ra suối tắm – tiếng cười vang giữa bạt ngàn cây xanh và hoa cà phê bung nở trắng đồi, mát lạnh cả một thời thanh xuân. Là những buổi tan học, bụng đói cồn cào nhưng ánh mắt lại háo hức chờ từng xẻng cơm được chia từ chiếc chảo lớn nấu bằng bếp củi. Và trong cái đói ấy, vẫn không quên tiếc nuối nhìn lớp cháy vàng giòn dưới đáy nồi – một “đặc sản” giản dị mà đáng nhớ vô cùng.
Những buổi chiều, chúng tôi cùng nhau ra vườn, trồng rau để cải thiện bữa ăn. Mồ hôi ướt đẫm lưng áo, bàn tay lấm đất, nhưng ánh mắt thì luôn ánh lên nụ cười. Chúng tôi đã học từ đó không chỉ là lao động, mà còn là sự sẻ chia, tinh thần tự lập và trách nhiệm với tập thể.
Rồi những chiều mưa bất chợt, cả lũ ùa ra sân, dầm mưa, chạy nhảy, cười vang không chút đắn đo. Tuổi trẻ khi ấy đơn giản lắm – chỉ cần có bạn bè, có tiếng cười là đủ để thấy hạnh phúc. Những buổi tối tự học, không khí vừa nghiêm túc lại vừa đầy “kịch tính”. Vừa học bài vừa canh bước chân thầy cô để tranh thủ trốn đi chơi bóng bàn. Những tiếng cười khúc khích, những bước chân rón rén – tất cả đã trở thành một phần ký ức không thể nào quên.
Và đặc biệt, những đêm mất điện – không mong muốn nhưng lại là điều thú vị của tuổi học trò. Chúng tôi trải chiếu trên bãi cỏ, cùng nhau đàn hát, kể chuyện, chia sẻ những ước mơ còn non nớt. Không ánh điện nhưng lòng người lại sáng hơn bao giờ hết.
Ba năm học trôi qua, mang theo biết bao kỷ niệm. Rời mái trường, tôi bước vào giảng đường đại học với hành trang không chỉ là kiến thức, mà còn là những giá trị sống được hun đúc từ chính nơi đây. Bốn năm miệt mài đại học, tôi lựa chọn con đường sư phạm – một lựa chọn xuất phát từ chính những người thầy, người cô mà tôi từng gặp, từng kính trọng và biết ơn.
Năm 2003, sau khi tốt nghiệp, tôi có cơ hội trở về công tác tại chính mái trường xưa. Ngày đầu tiên đứng trên bục giảng, cảm xúc trong tôi là sự đan xen giữa bồi hồi, xúc động và tự hào. Nhìn xuống lớp học, tôi thấy hình ảnh của chính mình năm nào – cũng những ánh mắt, cũng những ước mơ đang chờ được chắp cánh.
Từ một cô giáo trẻ, tôi mang theo tất cả nhiệt huyết của tuổi trẻ để truyền tải tình yêu văn chương đến học sinh. Mỗi bài giảng không chỉ là kiến thức, mà còn là tâm huyết, là mong muốn gieo vào lòng các em những giá trị tốt đẹp của cuộc sống. Tôi tham gia công tác chủ nhiệm, gắn bó, gần gũi với học sinh, hiểu các em hơn không chỉ trong học tập mà cả trong suy nghĩ, tình cảm.
Thời gian trôi đi, tôi dần trưởng thành hơn trong nghề. Từ một giáo viên, tôi được tin tưởng giao nhiệm vụ trong công tác quản lý. Một vai trò mới nhiều áp lực hơn, nhưng cũng là cơ hội để tôi đóng góp nhiều hơn cho sự phát triển của nhà trường. Mỗi quyết định, mỗi hành động đều không còn chỉ cho riêng mình, mà là vì tập thể, vì học sinh, vì tương lai của mái trường.
Hơn 20 năm gắn bó, tôi nhận ra rằng: mái trường này không chỉ dạy tôi tri thức, mà còn dạy tôi cách làm người. Dạy tôi biết yêu thương, biết kiên trì, biết vượt qua khó khăn. Và trên hết, dạy tôi biết sống có trách nhiệm với những gì mình đã chọn.
Nhìn lại hành trình 50 năm xây dựng và phát triển của nhà trường, tôi càng thêm trân trọng những gì các thế hệ thầy cô đi trước đã dày công vun đắp. Từ những ngày đầu gian khó, thiếu thốn đủ bề, đến hôm nay – một ngôi trường khang trang, từng bước đổi mới, hội nhập – là cả một chặng đường dài nỗ lực không ngừng.
Thế hệ chúng tôi là cầu nối giữa quá khứ và hiện tại – những người đã từng trải qua khó khăn để hiểu giá trị của hiện tại, và cũng là những người có trách nhiệm giữ gìn, phát huy những truyền thống tốt đẹp ấy cho các thế hệ mai sau.
Với riêng tôi, hành trình ấy không chỉ là câu chuyện của một ngôi trường, mà còn là câu chuyện của chính cuộc đời mình. Từ một học sinh nghèo nơi nội trú, đến một giáo viên, rồi một cán bộ quản lý – tất cả đều được bắt đầu từ nơi đây.
Mỗi khi đứng giữa sân trường, nghe tiếng trống vang lên, nhìn học sinh nô đùa, tôi lại thấy lòng mình lắng lại. Thời gian có thể trôi, mọi thứ có thể thay đổi, nhưng tình cảm dành cho mái trường này thì vẫn vẹn nguyên như thuở ban đầu.
Năm mươi năm – một chặng đường đáng tự hào. Và với tôi, đó còn là một hành trình của yêu thương, của trưởng thành và sự trở về. Nếu được chọn lại, tôi vẫn sẽ chọn nơi đây – để bắt đầu, để gắn bó và để cống hiến.
Bởi có những mái trường không chỉ là nơi ta học tập, mà là nơi ta thuộc về – suốt cả một đời!

