Bài dự thi số 09: “TỪ SÂN TRƯỜNG N’TRANG LƠNG ĐẾN NHỮNG NƠI ĐẤT KHÁCH”

Lượt xem:

Đọc bài viết

Bài dự thi số 09: “TỪ SÂN TRƯỜNG N’TRANG LƠNG ĐẾN NHỮNG NƠI ĐẤT KHÁCH”


Tác giả: Mạc Gia Hân – 12A3 (Niên khóa 2016 – 2019)
Thủ khoa tốt nghiệp Khoa Kinh tế – Đại học Surugadai và vinh dự nhận học bổng Thạc sĩ Heiwa Nakajima tại Nhật Bản.


Có những nơi chỉ khi đi qua rồi ta mới hiểu rằng mình đã lớn lên từ đó. Với tôi, N’Trang Lơng không chỉ là một ngôi trường – đó là nơi đánh dấu lần đầu tôi bước những bước chân chập chững rời khỏi vòng tay gia đình, và cũng là nơi bắt đầu hành trình trưởng thành của mình.

Năm mươi năm – một chặng đường đủ dài để bao thế hệ học sinh từ những buôn làng Tây Nguyên bước ra ánh sáng tri thức. Tôi tự hào khi được là một phần rất nhỏ trong dòng chảy ấy.

Tôi vẫn nhớ rõ ngày đầu nhập học. Chiếc vali nhỏ, ánh mắt còn ngập ngừng, và nỗi nhớ nhà len lỏi trong từng đêm đầu tiên ở ký túc xá. Nhưng rồi chính nơi đây đã dạy tôi cách đứng vững, học cách kiên cường và mạnh mẽ hơn.

Những buổi sáng sân trường còn đẫm sương. Những chiều gió cao nguyên lộng qua hành lang lớp học. Những đêm tự học, ánh đèn vàng hắt lên những gương mặt chăm chú. Và tôi nhớ rất nhớ những bữa cơm ở N’Trang Lơng. Đó không phải là sơn hào hải vị, nhưng là những bữa cơm nóng hổi sau giờ học dài. Là tiếng gọi nhau xuống nhà ăn. Là cảm giác ngồi quây quần bên bạn bè, kể cho nhau nghe chuyện lớp học, chuyện điểm số, chuyện ước mơ.

Chúng tôi – những học sinh đến từ nhiều buôn làng, nhiều dân tộc khác nhau – đã sống cùng nhau như một gia đình. Động viên nhau trước mỗi kỳ thi. Và cùng nhau nuôi những ước mơ tưởng như rất xa.

Thầy cô không chỉ trao cho chúng tôi kiến thức. Thầy cô trao cho chúng tôi niềm tin. Có những lời nói giản dị mà tôi vẫn nhớ đến tận hôm nay: “Em có thể đi xa hơn em nghĩ.”

Có lẽ vì câu nói ấy, tôi đã dám bước ra khỏi vùng an toàn của mình. Rời mái trường, tôi tiếp tục học tập, rồi có cơ hội sang Nhật Bản du học. Từ một ngôi trường vùng cao Tây Nguyên, tôi đặt chân đến một đất nước hiện đại, nơi những chuyến tàu luôn chuyển bánh đúng giờ và nhịp sống chưa bao giờ chậm lại. Cuộc sống nơi đất khách là những ngày vừa học, vừa làm thêm, vừa cốgắng không để mình tụt lại phía sau. Là những giờ cao điểm chen chúc trên tàu điện. Là những đêm về muộn, thành phố sáng đèn mà lòng lại thấy trống trải.

Chính trong những ngày vội vã và bồn bề ấy, tôi càng nhớ hơn những năm tháng yên bình tại N’Trang Lơng. Nhớ sân trường lộng gió. Nhớ ký túc xá đầy tiếng cười. Nhớ cả những bữa cơm giản dị mà đong đầy tình thương.

Ở Nhật, tôi học được sự kỷ luật và tính chuyên nghiệp. Nhưng ở N’Trang Lơng, tôi đã học được bản lĩnh để không bỏ cuộc.

Hiện tại, tôi đang theo học lĩnh vực kinh tế tại Nhật Bản và tiếp tục theo đuổi ước mơ trở thành chuyên gia tài chính – kế toán, với mong muốn một ngày có thể hỗ trợ các doanh nghiệp Việt Nam vươn ra thế giới. Mỗi bước tiến hôm nay của tôi đều bắt nguồn từ nền tảng được xây dựng trong những năm tháng học tập tại mái trường thân yêu ấy.

Tôi hiểu rằng, xuất phát điểm không quyết định tương lai. Điều quan trọng là ta có đủ niềm tin để bước tiếp hay không. Và N’Trang Lơng đã trao cho tôi niềm tin ấy.

Từ nơi đất khách, giữa những chuyến tàu hối hả, trong tim tôi vẫn luôn có một khoảng lặng mang tên N’Trang Lơng.

Và tôi tin rằng, từ mái trường ấy, sẽ còn nhiều hơn nữa những cánh chim bay xa.